The Pianist : cuộc đời một nghệ sĩ dương cầm

0
7

Giới thiệu phim

The Pianist được xếp vào hàng ngũ những kiệt tác điện ảnh chiến tranh, đồng thời là bộ phim vĩ đại nhất mà Roman Polanski từng tạo ra. Nếu bạn là một fan của dòng phim thế chiến thì sẽ là một thiếu sót lớn khi chưa thưởng thức Nghệ Sĩ Dương Cầm.

Được xây dựng dựa trên hồi ký của một nhân vật có thật sống sót sau Chiến tranh thế giới thứ hai, làm tính sát thương của phim tăng lên thấy rõ. Điều này khá giống với Schindler’s List, cùng bối cảnh và cũng người thật việc thật.

The Pianist có sự xuất hiện của Adrien Brody trong vai trò nam chính. Và đây hoàn toàn là màn độc diễn của anh.

Wladyslaw Szpilman, hay còn được gọi thân mật là Wladek, là một pianist người Ba Lan gốc Do Thái, với công việc thường ngày là chơi nhạc tại đài phát thanh Warsaw.

Một ngày nọ, sau khi trở về từ vụ đánh bom đài phát thanh, Wladek cùng gia đình anh nghĩ chiến tranh đang dần đi đến hồi kết khi nghe tin Anh và Pháp tuyên chiến với Đức. Thế nhưng họ không bao giờ biết được rằng khoảng cách tới cái kết đẹp đẽ đó vẫn còn rất dài và chông gai.

Trong khi đó, phát xít Đức ngày một tăng cường kiểm soát những người Do Thái tại Ba Lan. Ban đầu là giới hạn một số quyền cơ bản, dần dần là mỗi cá nhân đều phải đeo một chiếc băng ở cánh tay có biểu tượng Do Thái, và đỉnh điểm là việc họ bị cô lập vào khu ổ chuột Warsaw.

Gia đình Wladek cũng chẳng phải ngoại lệ. Họ thu dọn đồ đạc, ra đi trong cay đắng và vẫn nuôi hy vọng về một ngày được trở lại cuộc sống bình yên trước kia.

Bức tường gạch ngăn cách người Do Thái với thế giới bên ngoài được dựng lên, đi cùng với đó là những thảm cảnh chẳng khác gì tận thế xuất hiện ngày một nhiều. Số phận của người nghệ sĩ dương cầm rồi sẽ đi về đâu?

Cảm nhận phim

Nghệ Sĩ Dương Cầm sở hữu nhiều nét đặc biệt khiến phim khó lòng bị vùi lấp bởi các tác phẩm sinh sau đẻ muộn cùng thể loại và vẫn còn được ca ngợi cho đến tận ngày nay.

Diễn biến phim là điều quan trọng nhất cần phải bàn tới. Các tình tiết với nhịp độ vừa vặn đủ để bạn nhớ mãi hai tiếng rưỡi đồng hồ trải nghiệm cảm giác chết đói cùng Wladek.

Đây là một cái tên phổ biến ở Ba Lan, và nó vô tình làm mình nhớ nhân vật chính của cuốn Hai Số Phận cũng mang cái tên như vậy. Trùng tên, trùng luôn cả quãng đời nghiệt ngã.

Nếu như các tựa phim thế chiến như Saving Private Ryan, Hacksaw Ridge hay 1917 đều lấy bối cảnh phần nhiều ở mặt trận, nơi xảy ra những cuộc giao tranh nảy lửa thì The Pianist lại đào sâu vào các trại tập trung, vào cuộc sống của những con người cư ngụ ngay trong đại họa. Toàn bộ kiếp nạn suốt mười năm trời ròng rã ập lên đầu người Do Thái được tái hiện trọn vẹn trong từng thước phim.

Hai người giành nhau một hộp cháo khiến nó rơi xuống đất, đổ lênh láng. Một trong hai người cắm mặt vào cái bãi đó, ăn nó một cách ngon lành. Điều mà những ai sống giữa thời bình sẽ không bao giờ làm, dù là trong trí tưởng tượng.

Rồi thì mọi thứ không chỉ dừng ở lại ở cảnh thiếu thốn đói rét. Đám lính Đức với vô vàn hình thức giải trí sau những ngày làm việc căng thẳng trong quân doanh, có thể đem đến những cơn ác mộng kinh hoàng nhất: dùng roi vụt, dùng súng bắn, dùng xe cán.

Đỉnh điểm là cảnh chúng xộc thẳng vào nhà dân, nhấc bổng một cụ già đang ngồi xe lăn, rồi ném cả người cả xe qua ban công xuống đất. Chắc cũng không cần bình luận gì thêm.

Dàn trải suốt thời lượng phim còn là nhiều khung cảnh đáng nhớ và có sức nặng, nổi bật nhất là phân đoạn người nghệ sĩ chơi bản nhạc của Chopin trong căn phòng tối om, bao trùm xung quanh là một bầu không khí điêu tàn chết chóc nhưng vẫn xuất hiện một luồng sáng từ bên ngoài cửa sổ rọi thẳng xuống nơi anh, như một sự cứu rỗi cho tâm hồn sau nhiều đau thương mất mát.

Cũng lúc này, tay sĩ quan Đức ngồi gần đó, chăm chú lắng nghe. Có lẽ cũng đã lâu gã không được thưởng thức thứ âm thanh tuyệt diệu đến thế. Hai con người đứng ở hai vị thế đối nghịch có được một khoảnh khắc ngắn ngủi trút bỏ mọi muộn phiền.

Với cốt truyện mang đậm tính sinh tồn, mọi tình tiết về cơ bản là xoay quanh một nhân vật chính. Và diễn xuất là một điểm nhấn đáng chú ý khác của The Pianist.

Nam chính của phim – Adrien Brody đã tạo ra một màn hóa thân bùng nổ nhất trong sự nghiệp của mình, bộc lộ trọn vẹn nỗi thống khổ cả về thể xác lẫn tâm hồn người nghệ sĩ khi phải chật vật để tồn tại và hoàn toàn bất lực trước cảnh nước mất nhà tan.

Trong quá trình thực hiện bộ phim, để mọi thứ thêm phần chân thực, Adrien thậm chí đã bán sạch nhà cửa, xe cộ và chia tay cả bạn gái, trải nghiệm một cuộc đời vô gia cư thực sự. Thành quả là giải Oscar cho nam chính xuất sắc nhất năm 2002, hoàn toàn xứng đáng với những cống hiến to lớn của người đàn ông này.

Kể từ đó cho đến nay, tài tử có gương mặt Do Thái tham gia vào nhiều dự án điện ảnh những vẫn không thể đạt tới tầm vóc như anh đã làm được khi hóa thân thành nghệ sĩ dương cầm ngày nào.

Bên cạnh những yếu tố như nội dung hay diễn xuất, màu sắc, bối cảnh và thậm chí cả phục trang là thứ đã giúp The Pianist vươn tầm kiệt tác. Màu phim ngà ngà, cũ kỹ, mang đậm dấu ấn hoài niệm về một thời nhân loại chìm trong làn khói lửa đạn.

Còn lại, phần bối cảnh để lại dấu ấn ở những tòa nhà xám xịt nay đã biến thành trại tập trung, những đoàn người đông đúc bị cưỡng chế để bước lên chuyến tàu định mệnh, hay khung cảnh chính diện khi Wladek đi dọc con đường tan hoang đổ nát không còn một bóng người rồi bật khóc tức tưởi.

Ngoài ra thì sự cầu kỳ tỉ mỉ của đạo diễn cũng là một chút gia vị nho nhỏ khiến thế giới trong phim trở nên sống động hơn bao giờ hết. Theo đó, tất cả các cảnh chơi đàn trong phim đều do chính Adrien Brody biểu diễn, với phần ghi âm được trình bày bởi nhạc công người Ba Lan Janusz Olejniczak.

Bằng tác phẩm giá trị này, Roman Polanski trở thành một trong những đạo diễn gạo cội từng chạm tay vào tượng vàng Oscar. Chỉ tiếc rằng The Pianist đã không thể giành giải Phim hay nhất và đây cũng không phải lần duy nhất một bộ phim chiến tranh bị đánh rớt ở hạng mục này.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Viết tên của bạn tại đây