The Good, the Bad and the Ugly : Thiện, Ác, Tà

0
89

Giới thiệu phim

The Good, the Bad and the Ugly (Il buono, il brutto, il cattivo) vẫn luôn được xem là tựa phim cao bồi hay nhất và là một trong các tác phẩm điện ảnh vĩ đại nhất lịch sử. Dù đã ra mắt từ năm 1966 nhưng sức ảnh hưởng của phim vẫn vươn xa cho tới tận ngày nay, vẫn khiến các khán giả phải nhắc tới như một biểu tượng kinh điển.

Sự thành công của The Good, the Bad and the Ugly lớn đến mức át cả vía của hai phần tiền truyện, khiến nhiều khán giả không hề biết nó vốn là phần cuối cùng của bộ ba phim cao bồi trứ danh do Sergio Leone đạo diễn.

Tác phẩm sở hữu một thời lượng nhìn qua thì có vẻ dài nhưng đến lúc xem rồi mới thấy vừa vặn, một khoảng thời gian đủ để bộ ba Thiện, Ác và Tà bộc lộ trọn vẹn tính cách, đúng với cái tên được gán cho từng người.

Về cơ bản thì cũng giống với 12 Angry Men, The Good, the Bad and the Ugly vốn đã được xếp vào hàng kinh điển và chẳng có lý do gì để bỏ qua. Dù là một khán giả có hứng thú với dòng phim kiểu này hay không thì bạn cũng sẽ tìm được những niềm vui riêng khi thưởng thức nó.

Lấy bối cảnh tại thời điểm cuộc nội chiến Hoa Kỳ đang diễn ra đầy cam go, câu chuyện xoay quanh ba nhân vật: kẻ du mục vô danh (hay còn gọi là “Blondie”), lính đánh thuê Angel Eyes và tên cướp Tuco Ramirez. Ba người đàn ông vô tình bị cuốn vào một cuộc hành trình săn tìm kho vàng có giá trị lên tới 200.000 USD, số tiền rất lớn vào thời điểm đó với nhiều tình tiết ly kỳ khó đoán định. Liệu cái kết nào đang chờ đợi họ?

Cảm nhận phim

Lối phát triển tính cách nhân vật và hoàn cảnh xoay quanh là điểm nổi bật và cũng là thành công nhất của The Good, the Bad and the Ugly.

The Good trong phim không hoàn toàn “good” theo kiểu ông bụt hay thậm chí là Đường Tăng. Blondie là kiểu người thức thời, anh có một số nguyên tắc nhất định để không sa ngã như hai cái tên còn lại, nhưng đồng thời cũng không phải kiểu người sẽ từ chối một khoản lợi kếch sù rơi xuống ngay trước mắt.

Minh chứng rõ nét nhất chính là mối quan hệ “friend with benefit” với Tuco. Điều này bộc lộ rõ khả năng thích nghi của Blondie khi đối diện với những kẻ tiểu nhân, không nhất thiết phải tránh xa nhưng cũng đừng gần gũi quá.

Nói một cách đơn giản thì “the Good” là trung bình cộng của đạo đức và trí tuệ, khá giống với một ai đó trong The Shawshank Redemption.

Mặc dù toàn bộ câu chuyện đều mang tính tôn vinh Thiện thế nhưng Tà mới là nhân vật thú vị nhất. “The Ugly” là kiểu người chắc chắn không phải chính diện, nhưng đồng thời cũng không hẳn là phản diện. Việc đứng về phe nào còn tùy vào cái thứ mà hắn có thể nhận được.

Trong quá trình làm ăn với Blondie, Tuco thậm chí đã làm được vài việc tốt. Bên cạnh việc cứu Người Vô Danh, hắn đã cùng anh phá bỏ cây cầu vốn là nơi đang xảy ra cuộc chiến căng thẳng giữa quân đội của Liên bang miền Bắc và Liên minh miền Nam. Sự kiện chính trị nổi tiếng của nước Mỹ được cài cắm vào phim một cách tự nhiên là một điểm cộng lớn.

Trái với hai cái tên còn lại, Ác đứng hoàn toàn độc lập và một mình chống lại cả thế giới. Không chỉ có hứng thú với tiền bạc mà giết chóc còn là đam mê. “The Ugly” đại diện cho cái ác thuần túy và luôn là như vậy.

Phân cảnh đấu súng ở cuối phim chính là đỉnh cao của sự phân định giữa ba nhân vật này. Ác vốn nổi tiếng bởi sự tàn nhẫn của mình đã không nhận được một chút tín nhiệm nào từ hội chiến hữu đào vàng. Cả Thiện và Tà đều chĩa súng về phía Ác, và khẩu của Thiện thì có đạn.

Biết được sự nguy hiểm của Ác, càng chẳng lạ gì sự gian xảo của Tà. Thiện đã tháo hết đạn trong khẩu súng của Tà từ đêm hôm trước. Giờ thì chỉ còn lại hai người đàn ông.

Tiêu diệt được Ác không có nghĩa là có thể tin tưởng Tà. Thiện bắt hắn tự treo cổ, rồi đứng lên trên một ngôi mộ. Sau khi đã chắc chắn, Thiện ôm phần của mình, cưỡi ngựa về phía xa rồi bắn đứt thòng lọng. Và thế là tiếng chửi rủa ầm ĩ lại cất lên phía sau.

Một câu chuyện tạo ra nhiều nút thắt nhưng đều được giải quyết hợp tình hợp lý, khép lại bằng một cái kết viên mãn cho cả người xem lẫn người được xem.

Yếu tố khiến The Good the Bad and the Ugly được đánh giá cao không chỉ có mỗi cốt truyện. Ở vào cái thời điểm mà các bom tấn được nhồi một rổ kỹ xảo đang thi nhau làm mưa làm gió, tác phẩm vẫn để lại ấn tượng sâu sắc chỉ bằng các pha đấu súng rất thô và mộc, cùng bản nhạc phim mang âm hưởng Viễn Tây hoang dại không thể lẫn vào đâu.

Dàn diễn viên cũng là một nhân tố ghi điểm cực mạnh của phim. Được ba ông nhân vật chính thì mặt ông nào cũng đo ni đóng giày.

Clint Eastwood bỏ túi một gia tài phim ảnh đồ sộ, và The Good the Bad and the Ugly chính là vật phẩm đắt giá nhất trong gia tài đó. Vẫn là biểu cảm khó chịu ở những Unforgiven hay Gran Torino, đồng thời toát ra vẻ ngay thẳng, thần thái của một cao bồi miền Tây.

Ở thời điểm ra mắt Thiện Ác Tà, “già gân” mới có 36 tuổi và phong độ là điều không phải bàn cãi. Hình ảnh người đàn ông đội mũ phớt rộng vành, quấn áo choàng poncho bụi bặm cùng điếu thuốc phì phèo trên mồm đã trở thành bất tử.

Lee Van Cleef trong vai Angel Eyes, sở hữu một gương mặt mà người ta vẫn hay nói là sinh ra để đóng vai ác. Đôi mắt diều hâu, sống mũi khoằm cùng phần má hóp là đã đủ trọn bộ combo khiến người ta không khỏi thấy ghét.

Eli Wallach quá phù hợp cho Tuco Ramirez. Biểu hiện của sự lươn lẹo được thể hiện rõ đến mức chẳng cần thêm lời bình luận nào nữa cả. Cố tài tử thực sự đã có một vai diễn để đời.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Viết tên của bạn tại đây