Saw (2004) : xuất phát điểm của những cái bẫy

0
74

Giới thiệu phim

Là phần đầu của loạt phim Lưỡi Cưa đình đám, Saw (2004) gây được tiếng vang lớn vào thời điểm nó được ra mắt, trở thành một tượng đài của làng phim kinh dị, đến nỗi mà các phần phim theo sau vẫn chưa thể thoát khỏi cái bóng của kẻ mở đường.

Dù rằng thể loại máu me, chặt chém biến thái bệnh hoạn này chưa bao giờ được giới mộ điệu phim ảnh yêu thương nhưng đối với Saw thì lại là một câu chuyện khác.

Tiết tấu phim lắt léo, đan xen giữa thực tại và hồi tưởng, màn giải đố hóc búa như một tác phẩm trinh thám cộng thêm những tính chất thường thấy của phim kinh dị càng làm cho trò chơi thêm phần kịch tính.

Đã vậy, phim lại còn được cầm trịch bởi James Wan, tên tuổi lẫy lừng vẫn thường được biết đến với những tác phẩm kinh dị đại chúng như The Conjuring, Annabelle hay Insidious, dù rằng ở thời điểm 2004 anh còn rất trẻ.

Trừ khi bạn cảm thấy khó chịu với những cảnh máu me còn không thì chẳng có lý do hợp lý nào để bỏ lỡ siêu phẩm này cả.

Saw mở màn bằng khung cảnh tại một cái nhà vệ sinh bẩn thỉu, nơi hai người đàn ông lạ mặt đang phát dồ lên vì một thằng dở người nào đó đã xích chân hai anh lại.

Ngay giữa sàn nhà là một gã với cái đầu nát bét, nằm bẹp trên vũng máu lênh láng, tay trái cầm súng, tay phải giữ lấy một cuộn băng ghi âm. Không biết là đã chết từ khi nào.

Hai người đàn ông, một trung niên, một trẻ trâu. Sau màn chào hỏi nhẹ nhàng, chúng ta đã thu lượm được thêm chút thông tin ít ỏi: Lawrence Gordon – hành nghề bác sĩ và Adam – chưa rõ là làm cái gì. Rõ ràng là họ chẳng biết gì về đối phương cũng như cuộc gặp gỡ đầy duyên nợ này.

Cuộc chơi bắt đầu trở nên thú vị khi Adam phát hiện trong túi quần anh có một cuộn băng. Lawrence cũng vậy, nhưng được khuyến mại thêm một viên đạn và một chiếc chìa khóa, tất nhiên là chả mở được cái ổ nào.

Adam cố với lấy cái máy ghi âm, nhét cuộn băng vào và thế là cái giọng nói khản đặc quen thuộc của một kẻ bệnh hoạn tự cho mình quyền định đoạt số phận người khác lại được cất lên… Hai gương mặt lạ lẫm sẽ phải chung lưng đấu cật với nhau bằng cách lần mò theo những đầu mối có sẵn thì mới mong thoát ra được.

Cảnh báo là có twist cực mạnh, bạn nhất định phải xem hết phim mới được đọc tiếp đấy nhé.

Cảm nhận phim

Với những gì Saw đã thể hiện, không khó hiểu khi vì sao phim lại thành công vang dội đến thế. Một sự cộng hưởng kỳ lạ giữa màn tra tấn kinh dị cùng những phút giây suy luận, ráp nối các dữ kiện trong quá khứ để dẫn tới một cái kết không có hậu tí nào. Đúng là một sáng kiến hái ra tiền.

Việc tạo ra nhiều móc nối chặt chẽ không chỉ làm tăng độ cuốn hút mà còn góp công khai phá cho các tập kế tiếp.

Như bạn đã thấy thì ở kết thúc phim, Gordon thoát ra được còn Adam vẫn bị xích lại. Kẻ giấu mặt tháo bỏ lớp mặt nạ ngay sau đó. Màn hình chuyển sang một màu đen ngay cả khi tiếng la hét thất thanh của Adam còn chưa dứt. Quả là ám ảnh.

Số phận của cả hai sẽ được tiết lộ cụ thể ở phần phim ra mắt đúng một năm sau đó, dành cho bạn nào muốn tìm hiểu thêm.

Điều đáng buồn và cũng là nghịch lý ở chỗ, Adam – người bộc lộ rõ sự nóng nảy khi biết mình bị giam sau đó lại chấp nhận từ từ nghĩ cách giải quyết, còn Gordon – ban đầu cho thấy nét bình tĩnh lạ thường, vốn là tư chất của một bác sĩ, cuối cùng lại đánh mất lý chí và chấp nhận cưa đi một bàn chân.

Có thể thông cảm bởi gia đình Gordon đang bị bắt mà anh lại không làm gì khác được ngoài gào thét bất lực. Đây đã là lần thứ hai mình xem lại cảnh này nhưng vẫn thấy thương.

Từ nội dung, tiết tấu cho đến cách tạo ra những pha giật gân đều được James Wan vận dụng như một bậc thầy. Ngay cả những yếu tố râu ria như nhạc nền hay cái màu xanh lét của căn phòng đều làm tăng cảm giác rợn người.

Đó là còn chưa kể đến cái bối cảnh nhà vệ sinh công cộng, vốn là một nơi hôi hám bẩn thỉu, cộng với sự nhớp nháp của máu thì đúng là không còn gì để tả.

Còn một điều mà nếu đã từng xem đủ series Saw thì bạn sẽ thấy, đó chính là phần đầu tiên cũng là phần ít máu me và các cảnh tra tấn nhất. Ngoài phân đoạn cưa chân của Gordon thì chỉ còn đúng một cảnh rạch bụng của Amanda là kinh dị.

Thêm vào đó, việc chỉ có hai nhân vật chính khiến cho mọi chuyện hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát, không trở nên lộm nhộm do quá đông đúc như các phần tiếp theo.

Một bài học được rút ra ở đây là lạm dụng cái gì nhiều quá cũng không tốt, bởi chính điều này đã góp phần cho sự xuống cấp của series Saw.

Về mặt diễn xuất, hai nam chính trong phim thể hiện rất tốt, đặc biệt là Adam. Nhìn gương mặt anh lúc bị game over đúng là chỉ biết nói một tiếng chia buồn.

Bonus : Cái này mình chỉ vừa mới nhận ra. Adam do Leigh Whannel thủ vai, cũng chính là người đã viết kịch bản cho bộ phim. Không biết có phải do kinh phí eo hẹp hay không mà anh phải đá luôn cả hai vị trí. Ngoài ra thì thanh niên này còn có một sự nghiệp khá thành công khi từng hợp tác với James Wan (lại là anh ấy) trong các phần Insidious và Dead Silence.

Saw (2004) là lần chào hàng đầu tiên của John Kramer, hay còn được biết đến với nghệ danh Jigsaw. Và tất nhiên, nó ngầu đừng hỏi. Mặc dù mình đã xem phim này cách đây khoảng 2 năm, các tình tiết còn sót lại trong đầu đã rơi vãi gần hết nhưng cái khoảnh khắc ông trùm thực sự bật dậy, cởi bỏ lớp mặt nạ thì không thể nào quên được. Một cú lừa thế kỷ.

Ý tưởng về một kẻ tra tấn người khác trên danh nghĩa cứu rỗi họ là vô cùng bệnh hoạn nhưng không thể phủ nhận rằng cái đống triết lý mà Jigsaw mang đến khiến chúng ta phải suy ngẫm đôi chút về cách con người ta đối xử với nhau, cũng như với chính bản thân mình. Tuy nhiên cái giá phải rõ ràng là quá đắt.

Cần phải bắt bẻ thêm một chút là mặc dù Jigsaw luôn tự nhận rằng mình chẳng giết ai bao giờ mà chỉ “tạo cơ hội cho những kẻ có lỗi tự thú tội”, thế nhưng ở ngay phần đầu tiên này, chúng ta đã được chứng kiến cái chết của hai cảnh sát, dù hắn không trực tiếp gây ra, những con người thực thi công lý và rõ ràng là chẳng đá vào cái nồi cơm nhà ai cả.

Khoảnh khắc Adam bật dậy, vớ lấy cái nắp bồn cầu và phang vào đầu thanh niên Zep thật khiến mình cảm thấy ấm lòng, dù rằng hắn cũng chỉ là một kẻ bị lôi vào vòng lao lý. Tiếc rằng hai người đàn ông vẫn đại bại dưới tay của một gã quá mưu mô, xảo quyệt.

Và đó là tất cả cảm nhận của mình về Saw (2004), tóm gọn lại thì cũng chỉ vỏn vẹn một từ mà mình đã phải nói mãi rồi: hay. Ngoại trừ một vài chỗ linh tinh mà mình vừa nêu trên thì tất cả những thứ liên quan đến bộ phim này đều miễn chê vào đâu được.

Như vậy là thương hiệu Saw ra đời đến nay đã là 15 năm. Sản phẩm mới đây nhất – Saw: Legacy được xem như một nỗ lực nhằm trục vớt thương hiệu đang có hiện tượng chết đuối nhưng xem ra không khả quan cho lắm.

Tính đến thời điểm hiện tại, ngoài Saw 1 đã quá xuất sắc thì chỉ có Saw 2 là còn duy trì được ấn tượng. Các phần sau tuy vẫn giữ nguyên bản sắc của series là những cái bẫy, thịt người và twist ở cuối nhưng không tạo được cú bật cao như phần đầu, mặc dù mình cũng rất thích xem.

Hãy cho mình biết ý kiến của bạn xuống bên dưới và đừng quên quay lại Viết Gì Đây thường xuyên để cập nhật các bài viết thú vị tiếp theo nhé.

Chia sẻ
Chỉ là những cảm nhận mang tính chủ quan, nhớ chia sẻ sau khi đọc để ủng hộ tác giả, lúc nào rảnh thì quay lại đây nhé.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Viết tên của bạn tại đây