Mắt Biếc : đời muôn ngã mang số kiếp đổi thay

0
4

Giới thiệu sách

Mắt Biếc – tác phẩm điện ảnh để lại nỗi niềm day dứt xen lẫn nuối tiếc cho nhiều người đàn ông. Vậy còn trong phiên bản truyện thì sao?

Được chắp bút bởi Nguyễn Nhật Ánh, nhà văn được yêu thích nhất Việt Nam hiện giờ và dường như cũng chẳng còn ai khác vượt qua nổi ông ở vị trí này. Bằng lối kể chuyện mộc mạc gần gũi, lại khá hài hước, không có gì khó hiểu khi các tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh luôn được đón nhận bởi độc giả thuộc mọi lứa tuổi. Trong số đó, Mắt Biếc là cái tên mang lại nhiều cung bậc cảm xúc nhất.

Câu chuyện được trình bày theo ngôi thứ nhất, bằng giọng kể mộc mạc thôn quê và dạt dào thương nhớ của anh Ngạn, từ lúc còn là một thằng nhóc nghịch ngợm, coi đánh nhau là thú tiêu khiển cho đến khi trở thành một chàng trai si tình, đa sầu đa cảm. Nhưng dù dòng đời có cuốn xoay thế nào đi nữa, tấm chân tình anh dành cho Mắt Biếc chưa bao giờ đổi thay.

Liệu rằng số phận của Ngạn trong sách có sáng sủa hơn phiên bản điện ảnh? Dù bạn đã xem phim hay chưa, hãy thưởng thức cuốn sách này trước khi đọc nốt phần bên dưới nhé.

Cảm nhận sách

 “Tình đầu, một thời cứ ngỡ một đời.” – cũng còn tùy vào góc nhìn của từng người. Đối với Ngạn, đó là tình yêu. Còn đối với Hà Lan, đó là tình bạn. Đôi khi sự khác biệt chỉ nằm ở đúng một từ.

Dưới ngòi bút của Nguyễn Nhật Ánh, tâm trạng rối bời, bứt dứt của Ngạn được bộc lộ rõ nét hơn. Bên cạnh đó, bằng lối tự sự kiểu này, cái kết của truyện được khép lại một cách rất đúng thời điểm, để lại cảm giác xốn xang khó tả, thậm chí là ám ảnh trong lòng người đọc khi nghĩ về những điều sẽ xảy ra tiếp theo.

Nhiều câu hỏi được đặt ra: Những người ở lại cảm thấy sao trước sự ra đi đột ngột của thầy Ngạn? Trà Long có đau khổ nhiều không? Và quan trọng hơn, liệu Hà Lan có nổi chút chạnh lòng? Đôi khi phần không xuất hiện trên giấy trắng mực lại là thứ khiến con người ta để phải ý tới nhất.

Đã xuất hiện một vài sự khác biệt rõ rệt giữa truyện gốc so với phiên bản điện ảnh. Cuộc đời Anh Ngạn trong truyện còn chật vật hơn cả trên phim, khi mà Hà Lan chưa từng dành tình cảm cho anh, dù chỉ là một ít. Cô chỉ tìm đến người đàn ông khốn khổ này khi cần trút bầu tâm sự và sẵn sàng bỏ chạy ngay khi cảm thấy đỡ hơn.

Qua cách trình bày của Victor Vũ, Hà Lan gỡ gạc được ít nhiều hình tượng của bản thân so với nguyên tác. Trong phiên bản truyện, Hà Lan lập gia đình với một người khác, thậm chí còn sẵn sàng gả Trà Long cho Ngạn chứ nhất quyết không chọn anh.

Khi lên phim, Hà Lan chưa lập gia đình, đạo diễn tạo ra một “chuyến tàu cuối”. Cũng là một cái kết mở, nhưng cảm xúc lại đi theo một chiều hướng khác. Dù buồn nhưng đỡ day dứt hơn khi cuối cùng Hà Lan cũng chọn Ngạn. Có thể họ sẽ còn gặp lại nhau trong tương lai.

Không chỉ Hà Lan, Ngạn cũng hơi khác về tính cách. Dù Ngạn trong truyện khổ hơn nhưng lại mạnh mẽ hơn trên phim. Nếu Ngạn trong truyện chẳng ngán ai thì khi lên phim, anh yếu đi rất nhiều. Hoàn toàn khớp với hình tượng anh trai mưa.

Điều này có lẽ là bởi hình mẫu một nam sinh học giỏi, nhút nhát, lắm nỗi niềm, lại có máu nghệ sĩ khi ghép với trạng thái yếu đuối cả về thể chất lẫn tâm hồn sẽ tạo nên một bộ tính cách “hợp lý” hơn so với một thanh niên cục súc và thích động chân tay.

Chưa hết, vẫn còn đó một điểm khác biệt lớn: cô giáo Hồng. Victor Vũ đã lược bỏ toàn bộ các nhân vật ít quan trọng để nhường chỗ cho một cái tên vốn không có trong truyện, một nhân vật tạo ra sự tương phản và cũng là một sự bù đắp cho những năm tháng trẻ trai của Ngạn. Cốt truyện cũng từ đó trở nên gãy gọn và thuần yêu đương hơn, theo kiểu “kẻ bị tổn thương lại muốn làm tổn thương người khác”.

Nhìn chung thì mình thích cả phim lẫn sách Mắt Biếc. Dù là phiên bản nào thì cũng đều hợp để nghe với nhạc của Phan Mạnh Quỳnh cả.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Viết tên của bạn tại đây