Gran Torino (2008): sức mạnh của một con xe cũ

0
122

Giới thiệu phim

Gran Torino là một trong những tác phẩm tuyệt vời nhất của Clint Eastwood, và cũng thật thú vị khi phần lớn câu chuyện lại chỉ nằm gọn trong một dãy nhà.

Nói không chút văn vở thì đây là một bộ phim không thể chê vào đâu được, đủ khả năng thỏa mãn mọi đối tượng khán giả. Đặc biệt nếu bạn từng xem qua những cái tên của cùng đạo diễn như Changeling, Unforgiven hay Million Dollar Baby và cảm thấy hứng thú thì lại càng không thể bỏ qua Gran Torino.

Walt Kowalski thân là một cựu binh Mỹ từng phục vụ trong chiến tranh Triều Tiên. Khắc nghiệt, cáu bẳn, dấm dứt là một vài mỹ từ để miêu tả về con người này. Ngay cả trong đám tang của vợ mình, ông vẫn không giấu nổi vẻ mặt cau có khi chứng kiến đứa cháu gái mặc một cái áo còn chưa kéo được qua rốn.

Hai thằng con trai đều đã lập gia đình từ lâu, nay lại mất đi người bạn đời càng khiến cuộc sống của người lính già trở nên cô độc. Mà dù sao thì ông cũng vô tư với điều đó.

Walt sống ở một khu trước kia tập trung chủ yếu lao động da trắng. Giờ thì nó nhan nhản những gia đình nhập cư gốc Á và chỉ có mình ông cụ là vẫn quyết tâm bám trụ lại. Những phiền phức xuất phát từ ngôi nhà sát vách dần nảy sinh, trở thành một thứ gì đó sưởi ấm tâm hồn lạnh lẽo cần được giã đông của người đàn ông đã đi gần hết đời người.

Cảm nhận phim

Trong suốt sự nghiệp vẻ vang của mình, tác phẩm gần đây nhất mà “cao bồi già” thực sự đạt đến đỉnh cao không phải American Sniper hay Sully, mà là Gran Torino. Rất có thể đây cũng là lần cuối cùng người ta được chứng kiến Clint Eastwood tạo ra một siêu phẩm, khi mà hiện giờ ông cũng đã qua ngưỡng chín mươi, cái độ tuổi mà một người bình thường hít vào thở ra có khi còn phải lên gân.

Câu chuyện về sự cứu chuộc xưa giờ không phải hiếm, thế nhưng qua cách thể hiện của một huyền thoại điện ảnh, Gran Torino trở thành một tác phẩm độc đáo, dễ thưởng thức, diễn biến trôi chảy, đầy ắp những tình huống hài hước, cách giải quyết vấn đề khiến con người ta không khỏi thán phục.

Khi bộ phim khép lại, mọi thứ đều tìm về đúng chỗ của nó: Walt tìm được sự bình yên, đồng thời tiễn mấy thằng mọi rợ kia đến một nơi không mấy yên bình. Với vài chục con mắt chứng kiến một ông cụ bị bắn tơi bời vì rút ra cái…bật lửa, chắc bóc lịch cũng không lâu lắm.

Sự ra đi của Walt để lại một bài học lớn cho những người ở lại, trong đó có Thao. Trước đó thì cậu nhóc rụt rè cũng đã dần trưởng thành hơn sau khoảng thời gian “học việc” với một ông già cao lớn và lúc nào cũng cáu kỉnh.

Chiếc Gran Torino, một con xe cũ, cuối cùng cũng tìm được chủ nhân mới. Và theo như di nguyện của người đã chăm bẵm cho nó suốt mấy chục năm thì

“…với điều kiện là cháu không được bỏ mui xe giống kiểu Mễ, không sơn mấy cái ngọn lửa ngu ngốc lên nó như kiểu mấy thằng da trắng rác rưởi kém hiểu biết, và không được đặt mấy cái cánh gió to uỵch ẻo lả lên phía đuôi xe giống như cháu thấy ở xe của mấy thằng đầu đất khác. Nếu có thể kiềm chế không làm mấy điều đó, thì cái xe là của cháu.”

Xuyên suốt thời lượng phim, ngoài hai nốt trầm là bi kịch với Sue và sự hy sinh của ông cụ thì mọi thứ đều diễn ra một cách bình thản và khôi hài, khiến phim thành công cả ở khía cạnh giải trí lẫn học thuật.

Không chỉ gây ấn tượng mạnh mẽ bởi cốt truyện, Gran Torino còn mang đến một ý tưởng hết sức mới mẻ: hành trình của một ông già da trắng cùng một thằng nhóc da vàng.

Trong khi phần còn lại của Hollywood đều nhét tạm vài ông châu Á vào dàn diễn viên chỉ để đủ sĩ số, để trông có vẻ “đa sắc tộc” thì Gran Torino lại khác biệt hoàn toàn. Qua lối tiếp cận dễ chịu quen thuộc của Clint Eastwood, tác phẩm tuy phản ánh một vấn đề xã hội gai góc nhưng lại không khiến khán giả ngấy tận óc như nhiều cái tên xôi thịt khác.

Văn hóa Á Đông được thể hiện rõ qua nhiều yếu tố: ẩm thực, phong tục, sự gắn kết giữa các thành viên trong gia đình, và những điều này thậm chí còn khiến một người thuộc về một nền văn minh xa lạ như Walt cảm thấy thích thú.

Ngoài yếu tố nội dung, phần diễn xuất của Clint Eastwood cũng là một điểm nhấn đáng chú ý. Vẻ mặt khó tính vốn đã là thương hiệu của “cao bồi già” nay được ông tận dụng triệt để trong tác phẩm này, từ những lúc vui tính gàn dở cho đến các phân đoạn căng thẳng, như khi dọa mấy thằng chíp hôi đến són cả…ra quần đều được ông thể hiện thuyết phục.

Với ngần ấy thứ đã liệt kê, việc Gran Torino thậm chí không được nổi một đề cử Oscar có thể khiến bất kỳ ai nghe qua tưởng đây là một trò đùa. Và cũng trong năm đó, một tác phẩm khác của Clint Eastwood là Changeling cũng bị phớt lờ ở nhiều hạng mục quan trọng. Dù sao thì ông cụ cũng đã có đủ những vinh quang.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Viết tên của bạn tại đây